Cờ Việt Nam trên đỉnh Everest

Chuyên mục: Kiến thức » Cuộc sống               - 27/11/2011
Người Tây Tạng gọi đỉnh Everest là “thánh mẫu của vũ trụ”, người Nepal gọi đó là “trán trời”, còn những người đam mê chinh phục gọi đó là “cực thứ ba của Trái đất” hay “nóc nhà của thế giới”. Giữa trời và mây, chúng tôi cắm lá cờ Tổ quốc lên nền Everest như đã giao ước để mừng Quốc khánh 2/9. 

Sau một chặng đường gần 1.000 km, ai cũng tỏ vẻ mệt mỏi. Thậm chí vác chiếc balô lên vai, chúng tôi cũng thấy tim đập loạn xạ, thở dốc như vừa chạy tiếp sức vượt rào xong. Chỉ hôm qua, chúng tôi vượt chặng đường dài hơn 320 km, phải vượt đèo Karo trên đỉnh Nojin Kangsa cao 5.000 m để đổ về thung lũng Shigatse. Hôm nay lại vượt 245km nữa để đạt độ cao 5.000 m nhằm tiếp cận khu bảo tồn thiên nhiên Chomolungma - cửa ngõ đi lên Everest Base Camp, trại căn cứ của những nhà thám hiểm Everest. 

Đến gần 19h mới đến được Tingri. Lúc 21h, cả đoàn nhốn nháo đưa một thành viên trong đoàn đi cấp cứu do chứng bệnh độ cao trở nên trầm trọng hơn cho dù suốt chặng đường tới Tingri đã phải sơ cứu cho thở bình ôxy nhiều lần. 4h sáng, cả đoàn họp khẩn cấp, theo chỉ định của bác sĩ địa phương, phải bằng mọi cách đưa thành viên đang ốm hạ độ cao ngay, bởi tất cả các phương pháp cấp cứu suốt đêm qua chỉ là tạm thời, phương pháp hữu hiệu nhất để an toàn tính mạng là hạ độ cao xuống dưới 3.000 m. 

Cả đoạn đi đến quyết định: cô phiên dịch Weixi phải bằng mọi cách đưa thành viên bị ốm vượt chặng đường gần 300 km về Zhangmu để đảm bảo an toàn. Nhóm còn lại sẽ tiếp tục lên đường vào Chomolungma đến Rongbuk (5.000 m) và từ đó đi bằng ngựa thồ lên Everest Base Camp (5.200 m). 

Nhiều người cho biết đến Everest Base Camp phải chuẩn bị tinh thần vì đỉnh núi cao nhất thế giới này không phải lúc nào cũng “mở cửa” đón chào lữ khách. Có những đoàn đến đây hạ trại cả tuần lễ nhưng chưa một lần thấy bóng dáng của “nóc nhà thế giới” bởi mây mù, bão tuyết. Những nhà thám hiểm đến đây từ khắp thế giới, song không phải ai cũng có được sự may mắn chinh phục đỉnh cao 8.848m của Everest. 

Hơn nửa thế kỷ qua, kể từ ngày 29/5/1953 mà nhà thám hiểm New Zealand Edmund Hillary và người dẫn đường Tenzing Norgay là những người đầu tiên đặt chân lên đỉnh Everest, đến nay chỉ có hơn 1.600 người chinh phục được độ cao tuyệt đối này, hơn 200 người khác đã gửi thân lại dọc con đường lên đỉnh băng giá. 

Everest Base Camp - nơi tập kết những nhà thám hiểm chinh phục "nóc nhà thế giới" - Ảnh: Tuổi Trẻ.Khi đặt chân lên đến Everest Base Camp, hơn 20 túp lều của những người Sherpa - một bộ tộc chuyên làm công việc khuân vác và dẫn đường chinh phục Everest - vẫn còn đang yên giấc. Trời còn lờ mờ, mây mù giăng khắp nơi, để tránh cái rét chúng tôi chui vào một túp lều. Anh Tinda Sherpa, chủ lều, cho biết, mùa này đã hết mùa thám hiểm Everest nên hầu như không còn lều nào của những người chinh phục. Anh cũng không chắc là chúng tôi có thể chiêm ngưỡng được Everest hay không.

 Everest hiện dần ra trong sương sớm vô cùng ấn tượng. Anh Tinda bảo rằng chúng tôi đã có một ngày quá may mắn, những đám mây cao nhất gần như phủ phục dưới chân “nóc nhà thế giới”. Giữa trời và mây, chúng tôi cắm lá cờ Tổ quốc lên nền trại Everest Base Camp như đã giao ước để mừng Quốc khánh 2/9. Cảm giác lâng lâng khó tả dâng trong lòng. 

Một nhóm lữ khách người Hàn Quốc vừa lên sau cũng vội chạy đến hòa vào niềm vui chung. “Nóc nhà thế giới” vẫn sừng sững như một thách thức: bao lâu nữa lá cờ Việt Nam sẽ được cắm trên đỉnh cao 8.848m? Tôi được biết nhiều nước đã đưa việc chinh phục và cắm cờ lên đỉnh Everest vào chương trình của quốc gia. 

Indonesia đã chi hàng triệu USD để cắm được lá cờ mình lên đỉnh vào năm 1997 sau hàng năm trời luyện tập. Philippines cũng đã chi hơn 2 triệu USD để thành lập đội leo núi chuyên nghiệp đưa ra nước ngoài huấn luyện để hi vọng đến năm 2007 sẽ chinh phục thành công đỉnh Everest. Cờ Việt Nam bay trên đỉnh Everest - đó là một giấc mơ rất dài… 

Để trở thành những người anh hùng chinh phục đỉnh núi cao nhất thế giới này không chỉ đòi hỏi những tố chất đặc biệt của cơ thể con người chịu đựng được sự khắc nghiệt đến tận cùng của thiên nhiên, phải trải qua những lớp huấn luyện đặc biệt về những kỹ năng leo núi trong nhiều năm liền. 

Chỉ cần yếu tố “đầu tiên” thôi cũng khiến nhiều người chùn bước là giấy phép đặc biệt cho việc khởi hành lên trại cũng đã là 10.000 USD/người. Ông Ang Tshering, Chủ tịch Hiệp hội Những người leo núi Nepal, cho biết, năm ngoái, một đoàn thám hiểm người Mỹ gồm 12 người chinh phục Everest, do đoàn này quá nổi tiếng nên Chính phủ Nepal đã giảm chi phí giấy phép cho họ xuống 110.000 USD, thay vì 120.000 theo quy định. 

Cũng theo ông Ang Tshering, chi phí một người khuân vác, dẫn đường cũng không phải ít, khoảng 2.000-3.500 USD/người, đó là chưa kể các chi phí bắt buộc khác như bảo hiểm, điện thoại vệ tinh, bình thở, mặt nạ ôxy… Tối thiểu cũng phải tốn 50.000 USD/người cho một chuyến chinh phục. Chưa hết, tất cả những người chinh phục đều phải xuất trình giấy chứng nhận đã trải qua những khóa đào tạo leo núi chuyên nghiệp do các tổ chức leo núi quốc tế cấp. Trung bình mỗi khóa đào tạo kéo dài 1-3 năm. 

 Ông Ang Tshering nhận xét, chinh phục Everest là chuyện cả đời người. Everest Base Camp chính là trại huấn luyện lớn nhất của những người leo núi, có những người đóng trại nơi đây cả năm trời để nghiên cứu, khảo sát nhưng bao nhiêu năm rồi vẫn chưa chinh phục được đỉnh núi này. Chỉ riêng từ đây lên trại 1 và quay trở về rút kinh nghiệm cho chuyến lên trại 2 cũng mất 6-8 ngày. Việc đưa ra những quy định nghiêm ngặt như thế để ngăn chặn những người liều mạng leo bừa. 
(Theo Tuổi Trẻ)

CHO THUÊ NHÀ D.R.A.N.A
Like Drana.vn